Tháng 4 năm 2019, tôi nhận một email.
Chín dòng. Từ Shawn Se Soo, sư phụ của tôi trong nghề coach. Nội dung: team coaching POE chính thức giải tán. Cảm ơn các coach đã đồng hành. Chúc may mắn.
Đọc xong, tôi không phản ứng được trong 10 phút.
Bốn giai đoạn
Bốn tuần sau email đó, tôi đi qua bốn giai đoạn cảm xúc, giờ nhìn lại thấy rất rõ.
Tuần 1: Choáng. Không tin nổi. Mở lại email vài lần. Đọc đi đọc lại 9 dòng. Có lúc nghĩ “Chắc Shawn gửi nhầm.”
Tuần 2: Giận. “Sao có thể vậy?” Tôi đã làm coach POE 7 năm, đầu tư thời gian, mối quan hệ, và cả con người mình vào đó. Bây giờ giải tán không báo trước, thật không công bằng.
Tuần 3: Buồn. Cơn giận đi qua, để lại nỗi buồn. Mất môi trường. Mất đồng đội. Mất nơi tôi đi về mỗi tuần.
Tuần 4: Câu hỏi. Tôi bắt đầu hỏi câu thực sự: “Tôi là ai khi không còn là coach POE?” Câu hỏi đó tôi không trả lời được trong 5 năm tiếp theo.
Năm năm im lặng
Từ 2019 đến 2024, tôi không coach công khai. Không workshop. Không bài viết. Không livestream.
Tôi đi làm doanh nghiệp, 6 năm Giám đốc đào tạo ở sàn bất động sản. Tốt cho sự nghiệp, tốt cho thu nhập. Nhưng phần “coach” trong tôi nằm im, không chết mà cũng không sống.
Có những đêm tôi tự hỏi: “Mình có đang sống cuộc đời của ai khác không?”
Câu hỏi đó nặng. Vì tôi đang sống cuộc đời của một người quản lý doanh nghiệp giỏi, không phải của một coach. Hai cuộc đời đó không chống lại nhau, nhưng cũng không hoà làm một.
Bài học muộn
Năm năm im lặng dạy tôi 3 thứ mà 7 năm làm coach không dạy được:
Một: Con người mình không nên gắn chặt vào một vai
Khi tôi là “coach POE”, con người tôi gắn chặt vào cái cấu trúc đó. Khi cấu trúc mất, con người tôi mất theo.
Sai lầm không nằm ở chuyện làm coach. Sai lầm là chỉ là coach. Là coach, là nhân viên doanh nghiệp, là người bố, là người con, đó mới là một con người bền vững.
Bài học: con người mình nên giống như một sợi dây được buộc vào nhiều điểm tựa. Mất đi một điểm, dây vẫn căng, vẫn giữ được mình.
Hai: Sư phụ giải tán team không phải vì team tệ
Tôi mất 2 năm để hiểu điều này. Lúc đầu tôi nghĩ Shawn giải tán vì team không hiệu quả, hoặc vì cá nhân ông không muốn tiếp tục.
Sự thật phức tạp hơn. Sư phụ giải tán vì đến lúc các đệ tử phải đứng một mình. Nếu team tiếp tục, mỗi đệ tử sẽ vẫn là “coach của POE”, không phải coach của chính họ.
Giải tán là cách Shawn buộc tất cả phải tự xây nên con người mới của mình.
Tôi không nhận ra điều này khi còn ở trong nó. Phải bước ra 5 năm mới nhìn lại được.
Ba: Im lặng có giá trị riêng
Năm năm không coach không phải là năm năm lãng phí. Trong 5 năm đó:
- Tôi học cách quản lý hơn 200 sales, kỹ năng tôi không có khi còn là coach
- Tôi đọc OKRs, MBOs, văn hoá doanh nghiệp, kiến thức tôi không có khi còn là coach
- Tôi sống cuộc đời “bình thường”, vợ con, lương tháng, đi siêu thị, những trải nghiệm tôi không có khi còn là coach
5 năm im lặng đó là mảnh đất màu mỡ để một điều gì đó nảy mầm sau này. Lúc đó tôi không biết đất đang âm thầm được chuẩn bị. Bây giờ nhìn lại thì thấy rõ.
Có những giai đoạn trong đời người, im lặng không phải là mất mát mà là mảnh đất màu mỡ. Bạn không thấy gì mọc lên, nhưng phía dưới lòng đất, rễ đang âm thầm lan ra.
2025: quay lại
Đầu 2025, tôi nhận ra: đã đến lúc.
Không phải vì “Tôi đã sẵn sàng.” Mà vì đất đã đủ màu mỡ. Năm năm im lặng, cộng 13 năm coaching trước đó, cộng 6 năm làm doanh nghiệp, đã tạo nên một con người mới hình thành sâu trong tôi, dù tôi chưa gọi được tên nó.
Tôi gọi nó là Tribe.
Tribe không phải là sự quay lại của coach POE. Nó là một thứ khác, kết hợp giữa một người coach, một người đã làm doanh nghiệp thật, và một người đã đi qua 5 năm câm lặng.
Nếu năm 2019 sư phụ không giải tán team, tôi không có Tribe hôm nay. Tôi vẫn sẽ là 1 coach POE, giỏi, nhưng giới hạn.
Một lời cảm ơn
Shawn Se Soo, nếu thầy đọc được, cảm ơn thầy.
Lúc đó tôi không hiểu. Bây giờ tôi hiểu. Giải tán team là món quà cuối cùng thầy tặng chúng em, một món quà mà phải mất 5 năm em mới hiểu hết.
Em đang xây Tribe theo cách thầy chưa thấy, và em nghĩ thầy sẽ ổn với điều đó.
Đó là cách của một sư phụ giỏi: giải tán đệ tử để họ tự trưởng thành.