Tôi đã livestream gần 20 buổi liên tiếp trên Facebook, chia sẻ về phát triển bản thân và về quản lý cấp trung. Nhưng suốt 20 buổi đó, có một câu chuyện tôi vẫn chưa kể, đó là câu chuyện về 5 năm tôi im ắng, không xuất hiện, không livestream, không nói một lời nào.
Tôi định không bao giờ kể, vì nó quá riêng tư và vẫn còn là một vết thương chưa liền hẳn. Nhưng tôi đang xây Tribe, mà Tribe là nơi không thể kể nửa câu chuyện. Nên tôi sẽ kể.
Trước 5 năm im ắng, một bộ lạc tôi từng thuộc về
Từ năm 2012 đến 2019, tôi là một phần của POE Coaching Team.
Trong 7 năm, tôi đã:
- Được cấp licence chuyên môn từ một tổ chức quốc tế
- Đứng trước hàng trăm người trong các sự kiện
- Đồng hành trực tiếp hàng chục cá nhân
- Là một phần của một bộ lạc, một tribe thực sự đầu tiên trong đời tôi
- Sống trong một thế giới mà mỗi tuần tôi gặp những người tôi tôn trọng và những người tôn trọng tôi
Đó là một thời gian đẹp. Tôi không nói quá đâu. Đó thực sự là một thời gian đẹp.
Tôi cảm thấy mình đã tìm thấy nơi thuộc về. Tôi cảm thấy mình đang sống đúng. Tôi cảm thấy mình đang đi đúng con đường.
Như đa số người trẻ, lúc đó tôi đã không biết rằng cảm giác “tìm thấy nơi thuộc về” có thể là một ảo tưởng nguy hiểm, nếu nó dựa hoàn toàn vào một cộng đồng bên ngoài chứ không phải vào chính bản thân mình.
2019, năm mọi thứ sụp
Năm 2019, khi COVID đến, chúng tôi không còn tổ chức chương trình được nữa. Cả đội bắt đầu mất kết nối, rồi mất liên lạc. Không có một biến cố ồn ào nào, chỉ là mọi thứ cứ nhạt dần đi.
Tháng đầu, tôi vẫn nghĩ tôi ổn
Trong những tháng đầu khi đội dần tan, tôi vẫn nghĩ tôi ổn.
Tôi tự nhủ: “Mình đã có chuyên môn rồi. Mình có thể tự đồng hành. Mình có thể tự xây nhóm. Đây thực ra là cơ hội, tôi sẽ tự đứng trên đôi chân của mình.”
Tôi mở website. Tôi đăng bài. Tôi mời người tới sự kiện cá nhân. Tôi định livestream.
Nhưng có gì đó bên trong tôi không thể khởi động lên được.
Mỗi lần định ngồi trước máy quay, tôi thấy mình chẳng có gì để nói. Mỗi lần định viết một bài về chuyên môn, tay tôi cứng lại. Mỗi lần gặp một học viên cũ, tôi thấy mình như đang gượng đóng một vai diễn.
Tôi không hiểu vì sao. Tôi nghĩ chắc mình cần nghỉ một chút.
“Nghỉ một chút” đó kéo dài 5 năm.
5 năm im ắng, bên ngoài
Bên ngoài, 5 năm đó tôi vẫn sống bình thường.
Tôi vào ngành bất động sản. Tôi nhận vai trò Giám đốc đào tạo và phát triển văn hoá doanh nghiệp. Tôi làm việc 12 giờ một ngày. Tôi kiếm được tiền. Tôi mua được nhiều thứ. Tôi đi du lịch. Tôi gặp bạn bè cũ. Tôi cười, nói chuyện, uống, ăn buffet.
Nếu bạn gặp tôi giai đoạn đó, bạn sẽ nghĩ tôi là một người trẻ thành công. Một quản lý cấp trung trong một ngành hot. Có cuộc sống.
Bạn sẽ không biết, và tôi cũng không cho phép ai biết, rằng bên trong, tôi đã chết đi một phần.
5 năm im ắng, bên trong
Bên trong, đây là điều thực sự xảy ra.
Tôi mất niềm tin vào chính tôi.
Tôi đã từng tin tôi là một người đồng hành giỏi. Tôi đã từng tin tôi có giá trị mang lại cho người khác. Tôi đã từng tin có một thứ gọi là tribe, nơi người ta thực sự bảo vệ nhau.
Sau 2019, tôi nghi ngờ tất cả.
Tôi nghi ngờ giá trị nghề của mình, vì nếu nghề này thực sự có giá trị, thì sao một đội ngũ giỏi nhất tôi biết lại có thể tan rã?
Tôi nghi ngờ chính mình, vì nếu tôi giỏi thật, sao tôi không cứu được đội? Sao tôi không nhìn thấy rạn nứt sớm hơn? Sao tôi không đủ trưởng thành để xử lý mâu thuẫn đó?
Tôi nghi ngờ khái niệm tribe, vì cái tribe tôi đã tin tưởng đã không bảo vệ tôi khi tôi cần nó nhất. Hoặc đúng hơn, chính tôi đã không đủ kỹ năng để giữ tribe đó đứng vững.
Trong 5 năm đó, tôi đã không livestream. Tôi đã không đồng hành công khai. Tôi đã không nhận học viên mới. Tôi đã không viết bài về phát triển con người. Tôi đã không nhắc đến chuyên môn cũ trên mạng xã hội của mình.
Không phải vì tôi đã bỏ cuộc, mà vì tôi không biết tôi còn là ai sau khi mất đi tribe đó.
Điều khó nhất, không có ai nói thật với mình
Tôi có nhiều bạn. Tôi có gia đình. Tôi có đồng nghiệp trong ngành bất động sản.
Nhưng không ai trong số họ biết tôi đã từng là ai trước 2019. Họ chỉ biết “anh Trung, Giám đốc đào tạo công ty BĐS X”. Họ không biết tới “anh Trung, người đã làm coach 7 năm, đang nứt vỡ ở bên trong”.
Tôi không cho họ biết. Vì kể ra thì sao? Họ sẽ không hiểu. Họ sẽ thương hại. Hoặc tệ hơn, họ sẽ phán xét.
Tôi đã không có ai để nói. Tôi không có một tribe mới, vì tôi đang trốn khỏi khái niệm tribe.
Tôi đã sống 5 năm trong một nỗi cô đơn rất lặng lẽ. Bên ngoài thì bạn bè đông, cuộc sống có vẻ đầy đủ, tròn trịa. Nhưng bên trong, không một ai thật sự nhìn thấy tôi.
Tôi nghĩ đây có thể là cảm giác đau nhất của tuổi 30 trở lên: không phải không có ai bên cạnh, mà là có rất nhiều người bên cạnh nhưng không ai biết bạn là ai.
Khoảnh khắc xoay
Tôi không nhớ chính xác đâu là khoảnh khắc xoay. Không có ánh sáng từ trên trời. Không có Bụt. Không có một khoảnh khắc “phim ảnh”.
Có vài thứ âm thầm tích lại trong mấy tháng cuối: vài cuộc trò chuyện với những người tôi tôn trọng, vài khoảng lặng tôi không thể trốn tránh thêm được nữa, và một cảm giác cứ lặp đi lặp lại trong đầu: “Tôi đã giữ trong lòng quá lâu rồi.”
Tôi không biết đâu mới đúng là khoảnh khắc xoay chuyển. Có lẽ là tất cả những điều đó cộng lại. Có lẽ chỉ đơn giản là đã đến lúc.
Cuối 2025, tôi quyết định: tôi sẽ xây lại. Nhưng lần này, tôi sẽ xây một thứ khác.
Tôi sẽ xây Tribe.
Vì sao tên là Tribe
Tôi xem một video Dave Chappelle, diễn viên hài Mỹ.
Trong video, anh nói câu này: “I protect my tribe.” Tôi bảo vệ bộ lạc của tôi.
Câu đó chạm vào tôi rất sâu. Vì 5 năm trước, đội ngũ cũ đã từng là tribe của tôi, và tôi đã không bảo vệ được nó. Hoặc nó đã không bảo vệ được tôi. Cả hai đều đúng.
Khái niệm tribe, sau 5 năm tôi trốn, quay về với tôi. Lần này tôi hiểu nó khác.
Tribe không phải là một đội có cùng phương pháp. Tribe không phải là một group chat 500 người. Tribe không phải là khách hàng theo dõi tôi.
Tribe là một nhóm nhỏ những người chịu bảo vệ nhau, bằng sự quan tâm, sự thẳng thắn, và sự không bộ lọc.
Lần này, tôi sẽ xây từ con số 0. Lần này, tôi sẽ không phụ thuộc vào một người trên đỉnh. Lần này, tôi sẽ học từ những bài học 5 năm trước.
Lần này sẽ khác.
Bài học của 5 năm im ắng
Nếu phải tổng kết 5 năm đó thành những bài học, tôi sẽ nói 3 điều.
1. Khi cộng đồng tan rã, danh tính của bạn không nhất thiết tan theo, nhưng đa số người sẽ để nó tan.
Tôi đã để nó tan. Đó là sai lầm. Danh tính phải dựa vào cái gì đó trong bạn, không phải vào nhóm bên ngoài.
5 năm im ắng dạy tôi rằng tôi vẫn là người đồng hành, dù không có đội. Tôi vẫn là người tin vào phát triển con người, dù không ai mời tôi nói. Tôi vẫn là tôi, dù không ai gọi tên đó.
Tôi đã không học bài này nhanh. Tôi đã mất 5 năm. Nhưng tôi đã học.
2. Im ắng không phải là yếu. Im ắng có thể là cần thiết.
Trong văn hoá phát triển bản thân, có một áp lực rất lớn phải luôn xuất hiện. Phải đăng bài mỗi ngày. Phải livestream. Phải build personal brand. Phải làm bằng được.
Tôi không tin vào áp lực đó nữa.
Có những giai đoạn bạn cần im. Bạn cần biến mất một thời gian. Bạn cần ngừng “build” để xây lại bên trong. Người không cho mình giai đoạn này là người đang dùng livestream để trốn khỏi chính mình.
5 năm im ắng cứu tôi. Nếu tôi gồng livestream suốt 5 năm đó, tôi sẽ kiệt sức và bỏ cuộc thật sự.
3. Bạn không bao giờ thực sự một mình, nhưng bạn phải chọn cho phép mình được thấy.
Trong 5 năm im ắng, vẫn có những người thỉnh thoảng gửi tin hỏi thăm. Nhưng tôi giữ khoảng cách. Tôi trả lời ngắn. Tôi từ chối lịch sự.
Vì tôi không cho phép mình được thấy.
Tôi nhận ra rằng người khác không thể ở bên bạn nếu bạn không cho họ vào. Đây là sự thật đau lòng nhưng đúng. Cô đơn của tôi không phải do người khác không quan tâm. Cô đơn của tôi do tôi không cho phép.
Tribe, cái tôi đang xây, bắt đầu từ việc tôi chọn cho mình được thấy lại.
Vì sao tôi kể câu chuyện này hôm nay
Vì có thể bạn đang ở trong “5 năm im ắng” của bạn.
Có thể bạn đã từng có một tribe, một đội, một công ty, một mối quan hệ, một cộng đồng, và nó đã tan rã. Có thể bạn đang giấu mình. Có thể bên ngoài bạn đang sống bình thường, nhưng bên trong, đã chết đi một phần.
Tôi muốn nói với bạn rằng bạn không một mình.
Tôi cũng đã ở đó. Tôi đã im 5 năm. Tôi đã nghĩ tôi sẽ không bao giờ quay lại.
Nhưng tôi đã quay lại. Và nếu tôi quay lại được, bạn cũng có thể.
Không phải bằng cách “ép mình tích cực”. Không phải bằng cách “đặt mục tiêu lớn”. Không phải bằng cách “build personal brand”.
Mà bằng cách cho phép mình được thấy lại, từng người một, từng cuộc trò chuyện một, từng bước nhỏ một.
Bạn sẽ cần một tribe, không phải một sân khấu. Bạn sẽ cần vài người chịu nhìn vào mắt bạn, không phải hàng nghìn người follow.
Câu cuối, gửi tới người đang im ắng
Nếu bạn đang trong giai đoạn im ắng của mình, và bạn đang đọc tới dòng này,
Tôi muốn bạn biết:
Im ắng không phải kết thúc. Nó là phần giữa của một câu chuyện chưa kể xong.
Hãy cho mình thời gian. Hãy cứ thong thả, chưa cần vội xuất hiện lại.
Nhưng đến một ngày, có thể không phải hôm nay, bạn sẽ tự cảm thấy. “Tôi đã giữ quá lâu rồi.”
Khi cảm giác đó đến, hãy lắng nghe nó. Đó chính là khoảnh khắc xoay chuyển của bạn.
Tôi sẽ ở đây. Bộ lạc sẽ ở đây. Khi bạn sẵn sàng.
Đây là câu chuyện cá nhân nhất tôi đã viết. Nếu nó chạm tới bạn, hãy viết thư cho tôi qua nguyenchinhtrung.com. Tôi đọc tất cả.