Có một câu nói tôi nhớ mãi từ ngày đầu lên làm quản lý: “Lên được vị trí này rồi, em sẽ thấy cô đơn lắm đấy.”
Lúc đó tôi cười. Bây giờ tôi hiểu.
Cái kẹt mà không ai dạy
Khi còn là nhân viên, tôi nghĩ sếp mình sướng. Có quyền ra quyết định. Có người làm thay. Có lương cao hơn.
Đến khi mình lên làm quản lý cấp trung — phụ trách đội ngũ sales của một sàn bất động sản — tôi mới nhận ra: đây không phải vị trí “có quyền”. Đây là vị trí bị ép từ hai phía.
- Trên giao chỉ tiêu, không cho thêm nguồn lực, hỏi tại sao chưa đạt.
- Dưới đòi lương cao hơn, đòi chính sách tốt hơn, đòi sếp “lên tiếng” với cấp trên.
Và mình kẹt ở giữa, không được phép yếu đuối với ai.
3 điều tôi học được
Một. Người ta không lên chức để giỏi hơn. Người ta lên chức để học một kỹ năng mới — kỹ năng làm việc qua người khác. Mà kỹ năng đó, không trường nào dạy ở Việt Nam đàng hoàng cả.
Hai. Cấp trên không phải kẻ thù. Họ cũng đang bị ép từ phía trên của họ. Khi mình hiểu họ đang bị ép gì, mình không trách họ nữa — và bắt đầu tìm cách giúp họ thắng, thay vì đối đầu.
Ba. Đội ngũ không cần một người sếp biết tất cả. Họ cần một người sếp chịu trách nhiệm. Khi sai, mình nhận. Khi đúng, mình đẩy công cho team. Đơn giản vậy thôi, nhưng cực kỳ khó.
Vì sao tôi viết về chủ đề này
Tribe được tôi xây cho những người đang ở vị trí này. Không phải vì tôi muốn “giải cứu” họ — tôi không cứu được ai cả. Mà vì tôi từng ở đó. Và tôi biết, không ai dạy mình cách thoát ra.
Bài tiếp theo: Tại sao cấp dưới của bạn không nói thật với bạn — và làm sao để họ bắt đầu nói.